Sống một giấc mộng vô thường
Anh vẫn đang tập cách sống.Sống ngơ ngơ như một kẻ khờ.Anh vẫn đang tập cách yêu.Yêu em như một kẻ ngốc.

Huỳnh Nhân Quốc
@huynhnhanquoc
1 phút đọc
25 tháng 06 năm 2024

Anh chưa từng biết em là ai.
Cho đến ngày anh biết mình khờ dại.
Anh chưa từng nghĩ em tồn tại.
Cho đến ngày anh lạc vào mắt em.
Em ơi, cho anh hỏi em tên chi?
Dạ, em tên Quyên.
Vậy là có câu chuyện tình theo năm tháng.
Một thoáng mùa xuân, mùa hạ, mùa thu rồi lại đông.
Anh vẫn đang tập cách sống.
Sống ngơ ngơ như một kẻ khờ.
Anh vẫn đang tập cách yêu.
Yêu em như một kẻ ngốc.
Kẻ ngốc đã từng mơ danh vọng.
Mơ hạnh phúc ở nơi cao xa.
Nhưng quên mất mơ căn nhà nhỏ.
Nên bây giờ cần bán mộng mơ.
Bán mộng mơ cho mình, cho người.
Bán nụ cười và giọt nước mắt.
Bán những chuyện mà ta chưa cần tỏ / rõ.
Bán sầu lo cho kẻ hay để dành.
Anh và em cũng chỉ là những đứa trẻ thôi.
Nhưng già đầu nên chẳng ai nói nổi.
Nên đôi lúc chúng ta hay nhàn rỗi.
Nhưng đôi chân đã chạy tựa bao giờ.
HOA có phải là giấc mộng.
Cho anh và em sống bình yên.
HOA có phải là cách sống.
Cho anh và em sống m̶ộ̶t̶ ̶g̶i̶ấ̶c̶ mộng vô thường.
9
lượt xem
Người viết bài
Bài Viết Liên Quan

Cuộc sống này thật khó khăn với những người trẻ. Mới hôm qua, tôi nhìn thấy một cặp đôi trẻ làm dev (developer - lập trình viên). Họ đã cưới nhau và có một căn phòng nhỏ. Tiêu đề của câu chuyện này là “Cùng nhau cố gắng.” Thật sự tôi cảm thấy mình giống họ, cũng giống như mối quan hệ của tôi và người yêu (ny). Những khó khăn ngoài kia không chỉ là của chúng tôi, mà là của rất nhiều người trẻ khác.

Mùa xuân hoa nở về tay.Hạnh phúc năm ấy ngày mai vẫn chờ.

Đoạn khúc này viết cho người, anh hùng khí chất hiên ngang ngất trời.

Có thể gọi vốn được 1 triệu đô.

Tôi đã từng, chưa từng hoặc đã từng có thể hack một hệ thống nào đó. Tôi không phải là một hacker. Tôi là một developer.

Xin trời hoa chết về tay. Để tôi biết được kiếp đây đọa đầy.

Tôi thấy con đường mình đi. Hành trình mình cần cố gắng. Tôi đã cố gắng bao nhiêu lần. Tôi không nhớ nữa. Nhưng tôi tin lần này đôi chân này mang nhiều dũng khí hơn để bước về phía trước.

Tôi vẫn nhớ những ngày đó với những dòng code đầu tiên. Tôi không biết đã xóa đi và viết lại những dòng code của tôi bao nhiêu lần. Dù đôi lúc là ngu ngốc nhưng vẫn vui vì nó.

Bài viết này không dành cho số đông. Nó dành cho những kỹ sư lõi, những người xây hệ thống chịu tải lớn, những người đã chạm đến giới hạn của các mô hình hiện tại và bắt đầu cảm thấy chúng không còn đủ nữa.

Lập trình viên là những đơn giản nhất mà từng con người có thể đạt được. Không bằng cấp, không tuổi tác, không quá muộn. Lập trình là thế là chỉ cần có đam mê và viết vài thứ hay ho cho cuộc đời.

