Tình yêu, những ngày xây giấc mơ đầu tiên
Ngôi nhà nhỏ có hai đứa mình, có Lucy, có vườn, có cả lũ chim hót líu lo.

Hồ Thị Hoài Quyên
@hothihoaiquyen
7 phút đọc
05 tháng 07 năm 2024

“Anh gặp em vào một ngày nắng đẹp, ánh nắng xuyên qua cánh cửa đưa anh lạc vào đôi mắt em. Anh nhớ ngày đầu tiên thấy em, lòng anh đã quên đi nhịp đập. Em là cô gái hay cười. Hôm ấy em mặc một cái áo sơ mi xanh. Vậy mà lòng anh đã theo em từ hôm ấy." Mình đọc được những dòng chữ này trong bài viết của anh.
Ngày đó công ty mình chuyển văn phòng làm việc, mình cũng cứ thế rời đi nhẹ tênh, chẳng bận lòng gì ở nơi làm việc cũ cả. Nhưng với anh, đó là những ngày không còn nhìn thấy mình nữa.
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn, anh trở về quê lập nghiệp, bận rộn với công việc. Mình tập trung vào công việc, nhưng rồi cũng nghỉ ngang để theo đuổi đam mê làm giáo viên tiếng Anh. Một ngày nọ, hình ảnh của mình bất ngờ ùa về trong tâm trí anh. Anh chỉ biết tên mình, lân la tìm kiếm trên Facebook. Bằng một cách kì diệu nào đó, anh gửi kết bạn, nhưng đợi mấy ngày mình mới đồng ý, gửi bức ảnh chụp chung duy nhất trong bữa tiệc ngày hôm ấy mà anh có cho mình xem, rồi bắt đầu lê la kể về những điều nhỏ bé anh đã âm thầm làm cho mình.
- Anh là người đã lặng lẽ mở cửa giúp mình khi mình chưa có thẻ ra vào văn phòng.
- Anh từng nhường chỗ ngủ trưa cho mình, mặc dù cũng đang cần ngủ trưa.
- Anh hay nhìn trộm mỗi khi mình xuất hiện.
- Và chính anh là người đã chủ động hỏi tên mình trong trò chơi của công ty.
Còn mình, thật lòng lại không có nhiều ấn tượng về anh. Những điều anh kể thoáng qua trong tâm trí, mơ hồ như cơn gió mùa hạ. Thời điểm đó, mình còn mải mê với những ước mơ, chẳng còn thời gian để nghĩ đến chuyện yêu đương gì nữa cả.
Hồi đó tụi mình chỉ nhắn vài ba tin nhắn như nói chuyện xả giao, rồi người nào làm việc của người ấy.
Hai năm sau, từ một câu nói đùa vô tư của mình, hai đứa mới có cớ nói chuyện với nhau nhiều hơn. Qua những câu chuyện, những lần chia sẻ, tụi mình trải lòng với nhau nhiều hơn…Hai đứa cảm nhận đối phương có chút đồng điệu, rung động rồi phải lòng nhau… Chúng mình cứ như thế trở thành người yêu từ lúc nào chẳng hay. Chẳng có lời tỏ tình hay lời hứa hẹn tương lai nào cả, chỉ là tụi mình cứ thế bên nhau, yêu nhau.
Rồi thử thách đầu tiên đến. Mình đi Sài Gòn học. Hai đứa yêu xa. Anh từng bảo yêu xa sẽ không bền, nhưng vẫn kiên trì cùng mình vượt qua khoảng cách đó từng ngày một. Còn mình, mỗi ngày chỉ mong kết thúc buổi học thật nhanh để có thể nói chuyện với anh. Ba tháng yêu xa, dài như một năm, nhưng may mắn đó cũng là lần duy nhất tụi mình phải xa nhau lâu như vậy.
Ngày trở về, mình thay đổi định hướng, quyết định rẽ sang một hướng đi mới, không còn cố chấp theo đuổi đam mê ngày ấy nữa. Vì mình, anh ra lại thành phố xin việc, định sẽ ở đó chờ mình phát triển và ổn định công việc thêm vài năm. Nhưng thực tế chẳng giống như tụi mình nghĩ, mình không xin được công việc mới, anh cũng trượt phỏng vấn.
Anh ngỏ ý dẫn mình về quê cùng anh, để bắt đầu một hành trình mới. Mình đã rất do dự, lòng đầy lo lắng. Mình không biết việc bắt đầu cuộc sống mới ở một nơi xa lạ sẽ khó khăn như thế nào nữa, cũng không biết mình phải lo cho cuộc sống này bằng cách nào, công việc mới yêu thích của mình vẫn chưa thể kiếm ra tiền. Nổi sợ ấy giống hệt như hồi mới ra trường, chưa có việc làm. Lúc đó mình chỉ có anh, một niềm tin kì lạ vào tình yêu người con trai đang nắm lấy tay mình, khi chưa có gì chắc chắn cả? Nhưng cuối cùng mình chọn theo anh đơn giản là mình tin vào tình yêu, và tin anh.
May quá, mình không bị lừa và không còn sợ chọn sai người.
Rứa là cả hai đứa cùng nắm tay nhau về quê. Tụi mình bắt đầu một cuộc sống mới trong một căn phòng nhỏ, cũ kĩ và ẩm mốc ở nhà anh. Lúc đó, mình phải nổ lực học hỏi, trau dồi kiến thức để một ngày nào đó mình có thể tự kiếm ra những đồng tiền đầu tiên từ công việc yêu thích. Anh vẫn luôn theo đuổi đam mê của mình, cũng chưa đủ nuôi bản thân rứa mà mà hồi đó anh gan thiệt còn rủ thêm mình về quê.. Mà thật ra là tụi mình cứ thế sống thôi
Cuộc sống ban đầu của hai đứa khó khăn lắm. Mình không có công việc ổn định, cũng chưa tự lo được cho bản thân, còn anh cũng đang tự lập nghiệp.
Hay thật, dù cuộc sống có khó khăn tới nhường nào, tụi mình vẫn quyết tâm làm những điều tụi mình thích
Những năm tháng ở bên nhau ấy, tụi mình đã cùng nhau nổ lực, thứ mà mình tự hào nhất là chúng mình luôn có nhau trên từng chặng đường. Chẳng có gì dễ dàng cả, tụi mình đã cùng nhau xây dựng cuộc sống này từng chút từng chút một. Thật may trên hành trình đó hai đứa đã cùng nhau làm được nhiều điều tụi mình thích: Chúng mình mở một tiệm sen đá, xây một quán cà phê nhỏ rồi sau này trở thành nhà của hai đứa hiện tại. Quầy pha chế trở thành căn nhà nhỏ của tụi mình, tuy thiếu thốn nhiều thứ nhưng mình vẫn thấy vui, thấy đầy đủ hơn tất thảy trong suốt 30 năm mình có mặt trên đời này. Thật biết ơn vì tụi mình đã không ngừng nổ lực, luôn trân trọng những gì tụi mình có ở hiện tại.
Tụi mình kết hôn vào năm 30 tuổi. Yêu nhau, rồi lấy nhau không phải là lúc có đầy đủ mọi thứ, mà là lúc không có gì tụi mình vẫn chọn bên nhau như vậy, từ từ đi qua những ngày tháng khó khăn một cách bình dị nhất có thể. Sống trong căn nhà nhỏ của riêng mình, dành cho nhau những tình cảm vừa đủ, cùng nhau xây giấc mộng tương lai. Tụi mình vẫn như những ngày đầu tiên vẫn luôn giữ mộng mơ cho những điều tụi mình làm.
Bây giờ mỗi đứa điều đã có công việc yêu thích của riêng mình. Anh làm lập trình, vẫn miệt mài theo đuổi đam mê từ thuở thiếu thời của anh. Còn mình học cách sống đơn giản hơn, ở nhà làm nội trợ, có một khu vườn nhỏ, thi thoảng viết lách và tự do làm việc của chính mình. Mình luôn ủng hộ con đường của anh, còn anh luôn dịu dàng động viên mình làm công việc mình thích…
Ngôi nhà nhỏ có hai đứa mình, rồi có Sữa Cam, có thêm Lucy, rồi bây giờ có thêm Lysu.
Chẳng biết tự khi nào, chúng mình có chút hài lòng với cuộc sống này.
Tình yêu của tụi mình đơn giản như vậy. Một người đồng hành, một người cùng nắm tay bước qua những tháng ngày bão giông, cùng nhau đi về phía trước.
Cô chủ nhỏ
11
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Viết, một trong những điều giúp mình tìm lại được con người thật của chính mình. Sau một khoảng thời gian dàiiiii đi tìm câu trả lời “who am I?”, mình nhận ra rằng đừng bao giờ cố gắng trở thành một người nào đó, mà hãy là chính mình.

Một loạt hoạt động cứ thứ diễn ra, xơi đất, chăm cây, tưới nước bón phân… mỗi ngày. Rứa mà cây khổ qua túc tắc đã cho ra ba lứa trái, đợt nào cũng ra sai quả.

Người viết phải góp nhặt cảm xúc, đặt vào trong từng câu chữ. Em phải cảm nhận cuộc sống này bằng cả trái tim, hiểu không? Chỉ có như thế mới viết được những bài content hay sẽ giúp bạn lĩnh hội ra tất cả các bài học về viết content, giúp bạn viết hay hơn, bài viết có hồn hơn.

Đọc sách hiệu quả không chỉ giúp bạn tối ưu hóa cuộc sống và công việc mà còn giúp bạn phát triển bản thân nhanh chóng trong hành trình chinh phục tri thức. Vậy cách đọc sách hiệu quả, ghi nhớ lâu mà không tốn quá nhiều thời gian đó là gì? Trong bài viết này mình sẽ bật mí cho bạn cách đọc sách hiệu quả, giúp bạn hiểu sâu và nhớ lâu nhất.

Chỉ là hôm nay, mình dậy sớm hơn thường lệ một chút, thấy anh vẫn đang còn ngủ say nên thôi, mình lấy xe, khép cửa đi dạo.

Chết tiệt, cảm xúc đó vẫn bám víu ở đâu đó trong tâm trí non nớt ấy, rồi trở thành kẻ chi phối hai hàng mi yếu ớt sắp đẫm lệ. Bị dồn nén quá sức, cảm xúc ấy bắt đầu bộc bạch ra bên ngoài qua cách hành xử xốc nổi và cuối cùng những giọt buồn vương trên màu mắt chẳng chịu nổi sức ép nữa, đúng cảnh đúng thời điểm cứ thế vỡ òa như giọt sương vấn vương trên lá đúng lúc cũng rơi xuống, cuối cùng thì vỡ tung tóe. Tất cả những nỗi niềm ngày hôm đó tuôn trào như một cơn mưa rào. Ở chốn đất khách quê người, chẳng có gì trong tay, mình đã khóc nức nở dưới chiếc gối

Đã bao lâu rồi bạn thôi không còn phản tư về cuộc đời, về chính con người thật của mình. Bạn là ai, con người như thế nào, và giá trị có thể trao đi cho cuộc sống này là gì?... Đây chính là những câu hỏi đã thức tỉnh trái tim yếu ớt của mình từ khi đọc xong cuốn sách “Tôi đi tìm tôi”.

Mình sẽ âm thầm ủng hộ anh, tin tưởng những gì anh đang làm. Tụi mình sẽ cố gắng thêm một chút, nổ lực thêm một chút để bên nhau và làm những điều tụi mình đang làm.

Ngôi nhà nhỏ có hai đứa mình, có Lucy, có vườn, có cả lũ chim hót líu lo.