HƠI ẤM
Trước đây tôi từng viết.Giữa người với người.Rút cuộc là vì điều gì?Bây giờ tôi đã có câu trả lời.Đó là hơi ấm.

Hoa House
@hoahouse
3 phút đọc
25 tháng 06 năm 2024

Tình cảm của chúng ta sẽ mãi không trọn vẹn. Ta đi tìm trăm vạn thứ trên đời rồi cuối cùng ta chỉ cần tìm một hơi ấm. Tôi sẽ không nói về lòng người hay bất cứ điều gì khác tương tự.
Ngọn đèn khuya sáng đã ngã vàng. Mùa giông bão đến rồi lại đi. Ta đi tìm một phút bình yên. Một câu chuyện để mủi lòng.
Ta chỉ tìm một đôi tay nhỏ.
Một bến vụng về.
Một đôi lần ngã.
Một đời yêu thương.
Có một câu tôi lại hỏi.
Bao lâu gọi là hạnh phúc?
Một phút giây nào đó hay trọn một đời?
Mưa kia giăng giăng lối.
Bước chân về đơn côi.
Tôi không giỏi viết văn chữa lành.
Tôi chỉ giỏi viết lời giữ hạnh phúc.
Người ta vốn gì cần rất nhiều thứ.
Nhưng quên rằng ta đã có một cuộc đời.
Cuộc đời không sinh, không diệt.
Cánh mây theo gió về cuối trời.
Hoa trời dẫn lối đời vọng không?
Mộng xưa chưa kể người tri kỷ.
Mơ này là chuyện của bàn tay.
Mỗi ngày ta thức dậy nhìn lên bầu trời. Hơi ấm đó có chạm đến ta không? Đừng nói chuyện sớm mai, đừng nói chuyện dậy sớm. Sương mai dù có đẹp, chẳng để người thức hôm.
Vốn dĩ mây trời là gió biết mông lung.
Vốn dĩ bình yêu là hương hoa cỏ dại.
Vốn dĩ hạnh phúc là không tìm kiếm.
Vốn dĩ hơi ấm là ở trong lòng.
Không nói chuyện tốt xấu.
Không nói chuyện tình duyên.
Không nói chuyện khát vọng.
Chỉ nói chuyện bình yên.
Một tách trà, không trà sữa đi... mang hơi ấm của ngày đông lạnh giá. 3 ngày rồi, mưa 3 ngày rồi vậy có cần một hơi ấm nào không? hay?
Văn viết vẽ vời như đời vẽ nhạc. Đoạn khúc từ lòng hay vọng khúc bình yên.
Rút cuộc cuộc đời cũng chỉ là những câu chuyện.
Không tiền, không phiền muộn và sầu lo.
Không tiền chắc là chuyện vô lý.
Có tiền chắc là chuyện vô ơn.
Không tình chắc là chuyện thành tựu.
Có tình chắc là chuyện ai hơn.
Dẫu biết đời là bễ khổ, như phật dạy điều răn.
Nhưng có thành chánh quả, bễ nào chẳng phải qua.
Dẫu đời là mây gió, hay ngọn cỏ ven sông.
Mỗi khi mùa nước lũ. Lại theo dòng trổ bông.
Vũ trụ này vốn dĩ để sinh ra.
Là để thử nghiệm một đời người.
Hoa kia hôm nay nở
Ngày mai sẽ chóng tàng.
Chẳng màn chuyện thế gian.
Chẳng quản chuyện trời đất.
Mây che vì sao nhỏ.
Chẳng thể che bầu trời.
Không sinh không diệt không sang sông.
Có sinh có duyệt có sang sông.
Chỉ là con đò nhỏ, đưa ta qua bể đời.
Cần gì tấm bạc lạnh.
Cần gì được nhắc tên.
Ở đời như hoa mộng.
Giữ hơi ấm trong lòng.
Nắm lấy đôi tay nhỏ.
Vẽ đời, vẽ mộng mơ.
Dụng từng tờ giấy bạc.
Hơi ấm từ cánh hoa.
0
lượt xem
Người viết bài
Được đăng trên
Trang Blog
Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam
Căn nhà nhỏ của chúng mình, nơi mang bình yên từ nghệ thuật như trồng cây, uống trà, nấu ăn, trang trí nhà cửa và viết vài dòng tâm sự đến những người cùng sở thích. ♥️ Cảm ơn bạn đã ở đây ♥️
Bài Viết Liên Quan

Mấy hôm nay đang ngồi mày mò học viết content, mình tự hỏi làm sao để có thể tạo ra một bài viết hay? Một bài viết vừa giúp mình phát triển về kiến thức, kỹ năng vừa đem giá trị cho người khác. Là một dân content mình phải luôn tìm tòi học hỏi, trau dồi các kiến thức và tư duy của bản thân.

Cũng có thể mình chưa tự tin, chưa tự tin vào khả năng của chính mình ở hiện tại, hay không muốn người khác biết đến những dòng cảm nghĩ nội tâm và thấy mình yếu lòng. Mình biết, mình chỉ mới tập tành viết, những bài viết của mình rất đơn giản và mang tính cá nhân còn nhiều. Do vậy, mình chỉ biết cố gắng, nỗ lực trau dồi cách mình viết mỗi ngày.

Giữa câu chuyện tình và tiền, bạn sẽ lựa chọn điều gì? Nếu là người sống thực dụng họ chọn cho mình cách sống riêng sống lúc nào cũng tiền tất nhiên sẽ chọn tiền ngay lập tức bởi lẽ cuộc sống này đang dần quyết định bởi tiền. Còn tôi, một đứa thích sống theo cảm xúc hơn hẳn lý trí, giữ cho mình sự mộng mơ riêng và lựa chọn tin vào hai chữ “ tình duyên”.

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Em cũng thấy được sức khoẻ anh thế nào.Anh không còn khoẻ nữa. Không giống như lần đầu anh gặp em. Cũng không giống trước đây. Em đã biết anh đã tự hành hạ mình như thế nào để có được ngày hôm nay.

Lòng đau không phải do trăng sáng hay tròn. Lòng đau vì lòng người chẳng hiểu được ánh trăng kia. Nghe trăng từ lúc thức trắng trong rừng sâu. Tiếng lá xào xạc theo bước chân từng bước. Ngắm trăng từ lúc thuở thiếu thời, niên thời nhưng gần 30 cũng chẳng thấy trăng cao.

Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.

“Sau tất cả những điều làm ta tổn thương, nếu ta vẫn còn dịu dàng, đó mới là mạnh mẽ thật sự.”

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.

